Bạn Trẻ Cầu Nguyện

 

 

Ng Ngàng Trưc Mt Nim Vui
                      * Bức thư năm 2000 gửi người bạn trẻ yêu đời *
Bất cứ ở nơi nào trên các lục địa, bạn vẫn là người mong mỏi nhận ra mầu nhiệm trong tim bạn và linh cảm được nét đẹp sâu thẳm của tâm hồn con người.
Nét đẹp ẩn kín đó là gì? Ðó là thái độ mạnh dạn chờ mong. Ngay cả khi chúng ta không biết, một trong những khát vọng sâu thẳm nhất của con người là yêu mến. Không mến yêu cuộc đời chúng ta còn ý nghĩa nữa không ?
Chúa yêu thương tôi là một thực tại có khi mơ hồ, không dễ cảm nghiệm - Nhưng một ngày nào đó, chúng ta sẽ khám phá rằng, nếu tôi đểcho Chúa yêu thương tôi, thì đồng thời tôi cũng đón nhận tha nhân.
Khi đón tiếp người đến với Ngài, Ðức Kitô thường nói:  'Phúc cho nhũng người có tâm hồn đơn sơ.'
Một trái tim đơn sơ thường sống trong hiện tại, sẵn sàng bắt đầu lại mãi.

Ðức tin cũng như là một năng lực cậy trông rất khiêm tốn, nghìn lần tái diễn trong cuộc sống.
Trái tim đơn sơ chấp nhận mình không thâu đáo được hết Tin Mừng, nên thưa với Chúa: 'Con không chỉ dựa vào đức tin của con mà thôi. Ðiều mà con không hiểu, có nhiều người khác hiểu và chính họ soi sáng bước đường con đi.'
Thái độ đơn sơ giúp chúng ta thông cảm và quan tâm đến những ai trên mặt đất này bị bỏ rơi, nếm mùi khổ nhục.
Có những ngày chúng ta cảm thấy chẳng biết cầu nguyện gì. Có thể như vậy chúng ta tước bỏ chính mình, nhưng Thiên Chúa lại giúp chúng ta chấp nhận điều đó.
Ngay cả khi chúng ta cảm thấy xa Chúa, chúng ta vẫn có thể trao phó mọi sự cho Ngài. Hạnh phúc thay người có thể thưa cùng Chúa: Lạy Chúa là Ðức Kitô, Chúa biết con khó mà nói ra được lòng con ao ước kết hiệp với Chúa, nhưng Thánh Thần Chúa lại cho con khả năng mạnh dạn tự phó thác con cho Chúa.
Chúa biết con là ai. Chúa biết hoàn cảnh con. Con không giấu gì thuộc trái tim con. Chúa biết con có lúc bị lôi kéo về nhiều ngã. Nhưng khi nội tâm con trống vắng thì con khao khát một sự hiện diện. Và khi con không cầu nguyện được, chính Chúa là lời cầu nguyện của con.

Taizé

Khi Cuộc Sống Trở Nên Buồn Tẻ.

Lạy Chúa, sáng nay khi thức dậy, con tự nói mình rằng ngày hôm nay lại giống như mọi ngày.

Con ngồi trong cùng một toa xe lửa như mọi buổi sáng, con đọc cùng một cột báo những bài bình luận về những vấn đề chẳng bao giờ thay đổi của thế giới.

Con lên cùng một cầu thang như mọi ngày, và trên bàn làm việc của con cũng lại đống hồ sơ giấy tờ mà con phải duyệt qua, một công việc mà con làm đi làm lại cả chục năm nay.

Cũng vẫn một anh chạy giấy và cũng vần một khuân mặt viên quản đốc như ngày hôm qua và những ngày trước. Họ quan sát mọi sự như họ vần thường làm mà không tỏ có gì đáng để ý trong ngày hôn nay.

Tới giờ ăn trưa, con cũng ăn cùng một món ăn cũ. Ðó là ngày Thứ Hai. Con trở lại bàn làm việc và làm tới 5 giờ chiều, rồi rời sở làm về nhà, và biết rõ rằng ngày mai cũng một nhịp điệu như ngày hôm nay và các ngày sau nữa cũng như vậy!

Chúa ơi con chán quá rồi!

Con hy vọng có một cái gì hoàn toàn khác với ngày hôm nay. Con mơ thấy có thể lèo lái cuộc sống sinh động và hào hứng hơn. Nhưng đó chỉ là giấc mơ. Con sẽ chán chường khi giấc mơ bừng tỉnh.

Con sẽ chẳng là gì ngoại trừ con là con. Con biết rằng có những người mơ ước được sống hoàn cảnh của con hiện tại. Dù vậy, điều đó cũng chẳng giúp được gì cho con khỏi mệt mỏi và nhàm chán.

Lạy Chúa, xin hãy để cho con thưa cùng Chúa về sự mệt mỏi này, về ước muốn thoát khỏi cảnh nhàm chán này. Thưa cùng ai bây giờ nếu không phải là chính Chúa?

Chẳng có ai hiểu cả. Mọi người sẽ nói:" Hắn ta càm ràm chuyện gì vậy?". Và có lẽ họ đúng. Ðó là chuyện bình thường, đó là công việc của con.

Vì vậy con chỉ xin thưa cùng Chúa và chỉ mình Chúa mà thôi.

Xin đừng thay đổi gì cả. Cuộc sống quanh con không phải thay đổi, nhưng chính con phải thay đổi.

Lạy Chúa, xin giúp con nghĩ ít về chính con. Xin giúp con nhận ra rằng có nhiều người như con hiện nay mà ngày nào cũng giống như ngày nào.

Paul Geres 

 

Con đã yêu Chúa quá muộn màng !  

Ôi lạy Chúa là vẻ đẹp vừa cổ kính, vừa luôn mới mẻ,

con đã yêu Chúa quá muộn màng !

Bấy giờ Chúa ở trong con mà con thì ở ngoài,

con cứ chạy đi tìm Chúa ở ngoài.

Con thật hư hỏng,

khi chạy theo các thụ tạo xinh đẹp.

Bởi thế, bấy giờ Chúa ở với con

mà con lại không ở với Chúa.

Các thụ tạo xinh đẹp kia cứ giữ con ở xa Chúa,

trong khi chúng hiện hữu được là nhờ Chúa.

Chúa đã gọi con, đã gọi to

và phá tan sự điếc lác của con.

Chúa đã soi sáng

và xua đi sự mù lòa của con.

Chúa đã tỏa hương thơm ngát

để con được thưởng thức,

và giờ đây hối hả quay về với Chúa.

Con đã nếm thử Chúa

và giờ đây con đói khát Người.

Chúa đã chạm đến con,

nên giờ đây con nóng lòng

chạy đi tìm an bình nơi Chúa.

 (Thánh Âu-Tinh)