|
Bạn Trẻ Suy Tư |
|
|
|
Giọt
lệ đắng cay Trong
thời gian dậy học tại tỉnh nhà, tôi có người bạn thân. Dù bạn tôi là Kitô hữu từ nhỏ tôi
làm cho anh ta bỏ đạo và rất thú vị về việc đó. Chúng tôi
cùng sung sướng với nhau vì không tin gì. Tuy nhiên, đường
lối Chúa như thế, tình bạn của chúng tôi bị thử thách.
Anh bị lây bệnh và nóng lạnh cho đến khi bất tỉnh. Bác sĩ
nói anh không thể khỏi bệnh được. Lúc
đó dù anh không ý thức anh được rửa tội. Thân nhân cho
rằng anh đã muốn được rửa tội trong niềm tin thời thơ
ấu. Theo tôi đó là chuyện vô nghĩa. Nếu tôi đã thuyết
phục anh không tin gì thì việc xối nước trên anh đâu có ý
nghĩa gì. Tuy nhiên sự thực khác hẳn. Anh tỉnh
lại và khoẻ hẳn nên có thể tranh luận với tôi về điều
đã xảy ra và cảm nghĩ của anh về chuyện đó. Khi có dịp
nói với anh tôi mạnh mẽ nhạo báng phép rửa tội anh lãnh
nhận mà người ta cho là anh đồng ý. Nhưng tôi rất ngạc
nhiên khi nghe anh nói là tôi không nên nói thế nếu muốn còn
là bạn của anh. Thế là tôi không nói nữa hi vọng khi anh
khoẻ hẳn tôi sẽ có dịp nói với anh về chuyện vô nghĩa
trên. Tuy nhiên không phải như thế, ít ngày
sau anh ta sốt trở lại và qua đời. Tôi
ngạc nhiên vì thái độ của tôi. Lòng tôi tăm tối và mọi
sự tôi thấy hình như giơ ra bộ mặt đen tối của thần
chết. Mọi điều chúng tôi cùng hưởng trở nên sự hành
hạ, khi anh không còn đó chung hưởng với tôi. Tôi không
thể nói gì với mình về niềm hi vọng vào Chúa. Tôi chỉ
biết khóc cho vơi sầu, và lệ sầu không ngưng. Lệ chua xót
nhưng cũng là một lời tạ lỗi và cầu nguyện. Mọi
sự nhắc nhở tôi về anh: nơi chúng tôi cùng đi, sân chơi,
phòng hoà nhạc,sách vở, bữa ăn, ngay cả khi chơi gái. Tôi
vẫn còn mãi cảm nghĩ mất mát. Tôi không thể trốn chạy chính
mình nên đành làm điều tốt nhất.Tôi rời Tagaste đi
Carthage. Tại đây, chắc chắn thời gian là liều thuốc
nhiệm mầu xoa dịu cảm giác và an ủi tinh thần. Khi hết buồn tôi có thể nhìn lại
kinh nghiệm. Tại sao tôi đau đớn nhiều? Tại vì tôi đã
nhỏ lệ cho chiếc giường cát đã yêu một người mà ngày nào
đó sẽ chết nhưng coi như họ bất tử. Ðiều tôi học hỏi
sau này còn quan trọng hơn. Con người hạnh phúc đó là người
đã yêu Chúa, lạy Chúa. Chúa bất tử và không thay đổi, anh
đã yêu bạn bè chỉ trong Chúa và yêu kẻ thù vì Chúa. Chúa
của vẻ đẹp Tâm
hồn con người hướng về đâu nếu không phải về Chúa
nếu không sẽ chỉ đớn đau. Ðây là chân lý ngay khi cả
họ dính bén với những vẻ đẹp nhất Chúa đã dựng lên như
cây cối, bông hoa, lá cây hay mầm cây. Mọi sự đều có mùa
thu và mùa xuân: mùa xuân khi nở rộ hoàn hảo và mùa thu khi
héo tàn và chết. Bản tính của thụ tạo là thế. Như
vậy thật điên khùng khi dính bén với thụ tạo tuân theo
luật chết. Tôi có thể ca tụng Chúa vì vẻ đẹp của chúng
nhưng phải nhận ra chúng sẽ mau vào quên lãng. Kêu lắm lại
càng tan tác lắm. Ðây là con đường của thế gian, cái này
thay cái khác không ngừng, vật này nhường chỗ cho vật kia. Lời
của Chúa hỏi rằng: "Ta sẽ ra đi không ?"Chúa không
bỏ rơi vật ngài sáng tạo nhưng hiện diện trong nó để khi
ta tìm khoan khoái trong đó thì cũng tìm thấy khoan khoái trong
người. Theo căn bản đó chúng ta có thể xây dựng và yêu
thụ tạo nhưng tốt nhất là yêu Chúa trong thụ tạo. Hơn nữa, sự sống thực duy nhất của ta, Con Thiên Chúa, đã đến hành tinh của ta để mang lấy sự chết, cái chết của một thụ tạo, nhưng qua quyền lực sự sống nơi ngài đã chiến thắng sự chết. Ngài dùng tiếng sét kêu gọi ta trở lại. Và dù ngài đã về trời ta còn tìm thấy ngài trong lòng ta, hiện diện trong cuộc sống ngài đã tạo dựng và cho nó một cuộc sống mới. (Tự Thú của Thánh Ấucơtinh) (ý
kiến xin email về : chanh@lineone.net
Cám ơn) |